Loading...

Ca Cổ Cô Giáo Vùng Cao _ Nghệ Sĩ Linh Huyền #CaCo Hay

10,233 views

Loading...

Loading...

Loading...

Rating is available when the video has been rented.
This feature is not available right now. Please try again later.
Published on Jan 22, 2013

Bài ca cổ : Cô giáo vùng cao - Soạn giả : Mai Văn Đặng.
Nghệ sĩ trình bày : Linh Huyền
( Trích trong chương trình ca cổ "Thương em cô giáo vùng sâu" ).
#TanCo #NgheCaCo #CaCoHay
Lời ca: lời ca... đẹp:)

Lý tòng quân:
Sương chiều, nghe sương chiều vương tơ.
Theo gió đưa, gió đưa đưa hững hờ.
Chiều buông, buông chậm, nghe buồn vu vơ.
Ngày ấy, nơi đây, đã xa vời vợi.
Cũng sương chiều rơi rơi, lại thấy lòng... chơi vơi.

Nói lối:
Mùa hè năm ấy, tôi đã lên đây giữa vùng rừng xanh núi đỏ, chỉ muốn quên đi cuộc tình dang dở...

Câu 1:
Làm một cô giáo vùng cao, bỏ lại sau lưng phố thị tưng... bừng.
Lần đầu tiên, tôi hiểu thế nào là gió núi mưa rừng. Nhưng những ánh mắt trẻ thơ hồn nhiên đôn hậu, đã làm tôi quên dần cuộc sống chốn phồn hoa. Mái tóc nào cũng cháy nắng vàng ươm, không chiếc áo nào còn nguyên hàng nốt. Lần đâu tiên trong cuộc đời mình, nghe lòng rưng rưng khi được các em gọi là cô giáo...

Câu 2:
Ngày tháng qua nhanh, tôi đã quen với tiếng chim rừng mỗi sáng, quen với tiếng cồng chiêng bên ánh lửa bập bùng. Rồi một buổi sớm tinh mơ, một chàng trai đến gặp tôi với giọng nói ngập ngừng: "tôi muốn học thêm một vài cái chữ nhưng không dám ngồi cùng với đám trẻ con". Anh nhờ tôi lúc rãnh rỗi dạy thêm, tôi nhận lời anh mà nghe lòng vui rộn rã. Vì sự có mặt của tôi nơi vùng rừng sâu núi thẳm, không phải là vô nghĩa với bà con.

Nói lối:
Hè năm ấy, tôi ở lại núi rừng. Càng thêm yêu cao nguyên hùng vĩ. Tôi cũng biết trồng thêm bên hè nếp khoai, dây bí. Học trò của tôi cũng tiến bộ từng ngày...

Câu 5:
Một buổi sáng khi sương rừng còn phủ trùm vách núi, anh đã trao cho tôi một bức thư nhờ tôi xem và sửa sai... dùm.
Anh nói ngập ngừng, thật nhỏ và không giấu được nỗi thẹn thùng. Tôi chưa kịp trả lời, bóng anh đã khuất chìm sau rẫy nương xa. Tờ giấy chỉ ghi ba chữ "anh thương em", mà chữ thương còn viết sai chính tả. Tôi bàng hoàng như vừa nhấp hớp rượu cay, thấy cỏ cây như cũng hồi hộp ngỡ ngàng.

Câu 6:
Chiều hôm ấy, sau giờ lên lớp, tôi đưa trả anh bức thư tình mà cố làm ra vẻ bình tĩnh, thản nhiên. Anh vui mừng, anh nói tiếng cảm ơn, rồi mời tôi ra nơi bờ suối. Anh chỉ tôi xem bên kia đồi có một người con gái, đang nhanh tay bẻ từng bắp ngô xanh. Anh nói "đó, đó chính là người con gái anh thương, đã mấy mùa trăng mà không dám nói lời hò hẹn. Nay anh muốn tỏ tình bằng cái chữ nên đã nhờ cô giáo đọc sửa lại giùm". Tôi bất chợt mỉm cười, khiến anh thẹn thùng vì tưởng cô giáo cười mình viết sai chính tả. Anh có biết đâu, chiều cao nguyên nhuốm sương buồn, có con bướm lạ lạc đường bay quanh.

Loading...

Advertisement
When autoplay is enabled, a suggested video will automatically play next.

Up next


to add this to Watch Later

Add to

Loading playlists...