Alert icon
We're changing our privacy policy. This stuff matters.  Learn more  Dismiss

Bật khóc trước "Bài ca không quên" - Lương Đình Khoa

Loading...

Sign in or sign up now!
Alert icon
Upgrade to the latest Flash Player for improved playback performance. Upgrade now or more info.
9,538
Loading...
Alert icon
Sign in or sign up now!
Alert icon

Uploaded by on Jul 3, 2011

Chú của con hy sinh năm 19 tuổi -- cái tuổi còn quá trẻ, bắt đầu cho một đời người với những ước mơ -- và hy sinh khi chỉ còn cách thời điểm đất nước hòa bình bốn tháng... Những câu thơ của nhà thơ Phùng Quán bỗng lại vẳng lên trong con với niềm xa xót:
"Em ơi rất có thể
Anh chết giữa chiến trường
Đôi môi tươi đạn xé
Chưa một lần được hôn..."
Con thắp hương cho chú, cho những ngôi mộ xung quanh -- nhưng cũng chỉ được phần nào, cảm thấy mình có lỗi khi không thể thắp được cho tất cả hơn 600 ngôi mộ còn lại nằm trong nghĩa trang này một nén hương... Con lặng người đi, cứ đứng như thế giữa một trưa nắng trước tấm bia tưởng niệm nơi ngôi mộ tập thể của hơn 2000 liệt sĩ, thấy tim mình đập nhanh hơn nơi lồng ngực, lòng cứ rưng rưng... Con bé nhỏ quá -- bé nhỏ vô cùng trước sự hy sinh lớn lao nhường kia...
Con biết mình là một người may mắn, hay nói cách khác, có lẽ con đã được hàng trăm hàng nghìn vong hồn liệt sĩ từ hai nghĩa trang trong hành trình tìm kiếm ấy phù hộ để khi kết thúc chuyến công tác của con ở Sài Gòn, con trở về Hà Nội với chiếc ba lô mang hài cốt của chú trên tay. Con biết chú sẽ rất vui khi được trở về nằm giữa quê nhà, đoàn tụ với ông bà tổ tiên -- và hẳn hàng trăm hàng nghìn những vong hồn liệt sĩ cả có tên tuổi và vô danh kia cũng vui cùng chú, lấy niềm vui của chú làm niềm vui cho mình...
Con cám ơn chú, cảm ơn những người con trai con gái đã hi sinh tuổi xuân, hi sinh xương máu cho đất nước này, cảm ơn cuộc hành trình tìm kiếm kia đã cho con được trải nghiệm để lần đầu tiên trong đời con thực sự hiểu và cảm nhận được về nỗi đau và mất mát của chiến tranh cũng như sự oanh liệt, hào hùng của cả một thế hệ cha anh đã ngã xuống vì độc lập tự do cho dân tộc mình -- để ngày hôm nay khi xem những thước phim tài liệu về chiến tranh, khi nghe ca sỹ Cẩm Vân hát "Bài ca không quên", con đã biết bật khóc...

***

Rảnh, ngồi làm video cho dịp 27.7... Lại nhớ Bình Phước. Không hiểu ngày đó, sức mạnh gì, niềm tin nào để mình một mình phóng xe máy từ Sài Gòn, lang thang vô định cả quãng đường gần 200km, xuyên qua những rừng cao su bạt ngàn để đi tìm mộ liệt sĩ, tranh thủ trong chuyến công tác Sài Gòn... Rồi thì niềm tin ấy, hành trình ấy cũng đến đích...Lần đầu tiên đối mặt thực sự với những cảm xúc về chiến tranh trong đời...

Xem chi tiết bài viết và tải Radio này tại: http://blog.tamtay.vn/entr​y/view/553384

  • likes, 0 dislikes

Link to this comment:

Share to:

Uploader Comments (LuongDinhKhoa)

  • 4 bó hương lớn chưa đủ để thắp cho nghĩa trang đồi A1. SInh ra trong thời bình cũng không thể cầm được nước mắt khi nghe những bài hát về mẹ việt nam anh hùng. Mỗi que hương tôi thắp là cho một người con, một người chồng, người cha, một mùa xuân người anh hùng dưới mộ. Bao nhiêu hương để thắp đủ cho tất cả những người đã hi sinh vì một lý tưởng của một người cho triệu con người.

    Mong mọt lần được đặt chân đến Thành cổ Quảng Trị và dòng sông Thạch Hãn huyền thoại.

  • @ruahiepsi thanks

see all

All Comments (5)

Sign In or Sign Up now to post a comment!
  • hay lam

    

  • 0:33 la hinh anh quan trung quoc o chien tranh bien gioi phia bac ma`

  • phải nói thế nào nhỉ thế hệ trẻ bây giờ rất ít người có được cảm nhận như bạn

Loading...

Alert icon
0 / 00Unsaved Playlist Return to active list
    1. Your queue is empty. Add videos to your queue using this button:
      or sign in to load a different list.
    Loading...Loading...Saving...
    • Clear all videos from this list
    • Learn more