Em Bé Việt Nam - "Chuyện Đời Chưa Kể Hết" của Nguyễn Phương Thuý (6)
Em co ro ngồi dưới lòng đại lộ,
Áo mong manh che chở tấm thân gầy.
Tóc còn xanh sao mang nặng đắng cay,
Đời vùi dập, đâu nhà, đâu thân quyến?
Mắt em buồn, khẩn cầu, mưa át tiếng,
Nhờ chút tình thương hại giữa đồng bào.
Giúp em đi, cảnh cơ cực đói nghèo,
Trời phù hộ ông bà nhiều phú quý.
Có ai nghe những lời em năn nỉ,
Có ai nhìn em bé bỏng bơ vơ.
Mà dòng đời vẫn xuôi ngược thờ ơ,
Người qua lại im lìm như tượng đá.
Ôi quê hương, dân tôi sao vất vả,
Hòa bình rồi sao lắm cảnh thương tâm!
Nguyễn P. Thúy
All Comments