Ngày xưa; Lính Cộng-Hòa; vui nhất là khi Tết đến; trong một khu rừng nào đó, đọc thơ các em hậu-phương (chưa bao giờ quen) gởi ra tiền-tuyến; một vài cái bánh tét, bánh chưng, vài con gà nướng, vài két bia con-cọp (không có đá, phải ngâm bia dưới suối cho nước chảy qua; khi lạnh uống cũng tạm); khi say rồi có đứa òa ra khóc, nhớ mẹ, nhớ em! nghe Duy-Khánh ca bài này; ….ứa nước mắt!
.
Tội nghiệp nhất là lính phía bên kia; Tết về chắc nhớ nhà lắm; miền bắc xa xôi biết khi nào được về thăm mẹ!
This has been flagged as spam show
Ngày xưa; Lính Cộng-Hòa; vui nhất là khi Tết đến; trong một khu rừng nào đó, đọc thơ các em hậu-phương (chưa bao giờ quen) gởi ra tiền-tuyến; một vài cái bánh tét, bánh chưng, vài con gà nướng, vài két bia con-cọp (không có đá, phải ngâm bia dưới suối cho nước chảy qua; khi lạnh uống cũng tạm); khi say rồi có đứa òa ra khóc, nhớ mẹ, nhớ em! nghe Duy-Khánh ca bài này; ….ứa nước mắt!
.
Tội nghiệp nhất là lính phía bên kia; Tết về chắc nhớ nhà lắm; miền bắc xa xôi biết khi nào được về thăm mẹ!
Mrtuyhoa1 1 year ago